Thăng ngồi trầm tư trước hàng loạt bức ảnh chụp My đang khiêu vũ đặt trên bàn. Không gian căn hộ tập thể tĩnh lặng dưới ánh sáng mờ. Nắng chiều yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ, trải xuống chiếc bàn trước mặt Thăng màu vàng nhạt nhòa. Ánh mắt My sáng bừng trong những bức ảnh. Gương mặt lấm tấm mồ hôi khi luyện tập của nàng hiện lên rõ nét như một bàn tay đặt ở rất gần. Gần lắm nhưng Thăng chẳng thể nào đưa tay ra nắm lấy được.
My đang sống trong căn hộ đối diện, cùng khu tập thể với Thăng. Bên ban công nhà My có một cây bàng nho nhỏ đang trổ lá non của mùa Xuân. Hàng tối, My vẫn đều đặn tập khiêu vũ, bài “Viens M’ Embrasser” yêu thích. My tập luyện để khiêu vũ cùng với một người nào đó, dĩ nhiên không phải là Thăng. My không biết rằng Thăng đang tồn tại ở nơi này, và lẳng lặng dõi nhìn nàng. Thăng sắp xếp lại những suy nghĩ rối bời trong anh. Trong cái buổi đầu tiên nhìn thấy cô gái hình như là My khiêu vũ qua khung cửa sổ ở ban công căn hộ đối diện ấy, Thăng đã chắc chắn rằng anh sẽ phải gặp lại My. Gặp lại, dẫu chỉ một lần để trả lời cho những câu hỏi day dứt anh từ mùa đông năm ấy. Vậy nhưng, khi đối diện với những bức ảnh mà gương mặt My hiện lên rõ nét như một bàn tay đặt rất gần, Thăng lại rơi vào một khoảng trống rỗng vô tận. Anh tự hỏi mình có nên rời khỏi khu tập thể này hay không? Sắp xếp đồ đạc thật nhanh chóng, và rời khỏi đây giống lần đi công tác Sài Gòn đợt trước? Gặp lại, liệu có ý nghĩa gì không khi My đã chủ động rời xa anh?
Một cơn gió thổi qua khung cửa sổ khiến những bức ảnh đang bày trên bàn trở nên lộn xộn. Một tấm hình bị rơi xuống chân Thăng, anh cúi xuống nhặt lên. Đó là bức ảnh My đang đưa tay về phía trước mặt. Bàn tay với những ngón dài thanh tú khẽ xòe mở như chờ đợi. Đôi mắt sáng của nàng nhìn Thăng buồn mênh mang. Bất giác, Thăng định đưa tay chạm lên bàn tay mong manh ấy. Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên phá tan bầu không khí tịch mịch của căn phòng. Thăng để bức ảnh đang cầm trên tay xuống bàn. Anh nhìn màn hình điện thoại. Đó là cuộc gọi đến từ Dung!
Đây là cuộc gọi đầu tiên của Dung từ sau Tết khiến Thăng cảm thấy bản thân anh mừng rỡ và chào đón một cách thật lòng. Ngồi một mình trong căn phòng này và đối diện với những bức ảnh của My có lẽ không tốt cho tinh thần anh. Thăng nhanh chóng rời khỏi căn hộ để tới trung tâm Mùa Xuân. Dung và mọi người đang bận rộn trang hoàng sàn khiêu vũ cho buổi dạ vũ sắp cận kề. Dung nằng nặc đòi Thăng tới góp ý và nhận xét về khâu trang trí.
– Anh thấy thế nào? Phía trên trần, đèn pha lê rủ xuống mềm mại. Còn những cánh hồng đỏ thắm trải quanh sàn khiêu vũ? – Dung hỏi Thăng trong khi chăm chú quan sát nhóm thợ đang lắp đặt những chùm đèn pha lê.
Thăng nhìn phòng khiêu vũ đang ngổn ngang nhưng hẳn khi trang trí xong sẽ vô cùng lãng mạn và huyền ảo. Liệu không gian đó có giống với tưởng tượng của My khi nói chuyện với anh ngày xưa? Hình ảnh My tập khiêu vũ trong căn hộ đối diện ở khu tập thể lướt qua tâm trí Thăng khiến trái tim anh nhói đau.
– Ừm, rất hợp với chủ đề “Bông hồng thủy tinh”! – Thăng bình thản đáp lời, tận sâu bên trong anh cảm thấy có gì đó chua chát.
Dung bật cười sảng khoái. Cô tinh quái nhìn Thăng, giọng nửa đùa nửa thật:
– Quá là chuẩn xác khi tham khảo ý kiến của một người si tình như anh!
Thăng khẽ cười, không nói gì mà lẳng lặng đi xem từng góc trang trí. Bản nhạc “Viens M’ Embrasser” chầm chậm vang lên từ căn phòng bên cạnh. Dung nói bên đó mọi người đang luyện tập cho tiết mục khiêu vũ tập thể. Cô không quên nói thêm:
– Hay anh tham gia buổi dạ vũ đi! Trả ơn em vì đã làm mẫu chụp ảnh cho anh hôm trước! – Dung nháy mắt.
– Dung, anh không tham gia được! Đâu có cô gái nào nhảy với anh?
Thăng hờ hững đáp lời, tâm trí anh trôi về khung cửa sổ nơi ban công có cây bàng sà cành vào như một cánh tay dịu dàng. Sau khi đưa ra góp ý một đôi chỗ với Dung, Thăng tạm biệt cô để trở về nhà. Lúc xuống cầu thang, Thăng va phải một cô gái đang vội vội vàng vàng chạy ngược lên. Cô gái đó cười cười xin lỗi anh rồi lại vội vã đi lên tầng hai. Thăng hơi ngạc nhiên, đấy cũng chính là cô gái “ngái ngủ” mà anh gặp ở cầu thang khu tập thể vào buổi sáng sớm nay. Có lẽ, cô ấy không nhận ra anh!
Thăng đã định đêm nay sẽ về nhà anh để ngủ – không phải khu tập thể nơi có My kia. Tuy vậy, sau một hồi đi dạo lang thang trên phố, Thăng lại quay lại căn hộ tập thể tự lúc nào. Anh lưỡng lự đứng trước cửa ra vào. Anh thả điếu thuốc đang hút dở xuống đất, lấy mũi giày dụi dụi tàn thuốc. Cũng lâu rồi anh mới hút thuốc trở lại! Theo thói quen, Thăng cúi xuống nhặt mẩu thuốc lá lên. Anh thấy một mảnh giấy gấp tư nằm ngay gần đó. Thăng cầm cả mẩu thuốc lá và mảnh giấy, bỏ vào vào thùng rác bên cạnh cửa. Anh mở cửa để đi vào nhà. Chút lưu luyến nào đó chợt giữ chân Thăng, anh lại cúi xuống nhặt miếng giấy gấp tư đang nằm trong thùng rác lên. Thăng mở nhanh tờ giấy ra, dòng chữ viết tay của My khiến anh đứng lặng:
“Hẹn anh ở buổi dạ hội sắp tới. Xin lỗi vì em đã hơi trễ hẹn.
Em”
Thăng không rõ mình đã đứng bao lâu như thế trước cửa và đọc đi đọc lại mẩu giấy đó bao nhiêu lần. Ngày hôm sau, Thăng vừa định cầm máy gọi cho Dung thì Dung gọi điện tới hỏi thêm anh về mấy ý tưởng trang trí.
– Mà anh muốn tham dự buổi khiêu vũ sắp tới, liệu có được không? – Thăng ngập ngừng.
– Tham dự buổi khiêu vũ sắp tới ư? Đâu có cô gái nào sẽ nhảy với anh? – Giọng Dung đầy tinh nghịch.
(Ảnh: Michael Held)